The New Ending (Bagginshiled)

Tác giả: ElvenFrost

Thể loại: Sad, horror, AU,…

Couple: Bilbo x Thorin (Bagginshield)

Nội dung: Nói về điều ước cuối cùng của Bilbo…

822a8f39d86f2c0beae254c24cd984fa

~~*~~

Trời đã lạnh lắm rồi! Đàn đại bàng gần như đã tiêu diệt hết lũ dơi…Cả chiến trường ngập xác bọn Orc…Tộc tiên và người lùn chết cũng khá nhiều…Nhưng chúng ta đã thắng! Ngọn núi được bảo vệ an toàn. Dân làng, phụ nữ và trẻ em cũng được bình an. Ai ai cũng ăn mừng chiến thắng vì những năm đau khổ sẽ không còn nữa.

Vậy thì…tại sao, tôi lại…khóc..?

~

~

~

“Thorin…vua của tôi…Sao mọi chuyện lại như thế này?”

Tôi nắm lấy bàn tay lạnh giá của người đó.

“Thorin…” Cổ họng tôi dường như bị nghẹn lại, không một từ nào có thể thốt ra được.

Những dòng nước mắt cứ dần chảy xuống, làm mờ đi mọi thứ tôi nhìn thấy.

“Thorin…đừng bỏ tôi lại!” Lòng ngực tôi co thắt lại.

“Còn rất nhiều điều mà tôi muốn nói. Rất nhiều thứ mà tôi muốn hỏi…Và rất nhiều vật mà tôi muốn trao..”

Anh đang ở đây…ngay cạnh tôi, mà sao trông…xa quá!

“Tôi sẽ làm bất cứ điều gì…”

Không thể nữa rồi

“Xin…một ai đó…hãy cứu…anh ấy!”

~

~

~

[Ngươi muốn cứu hắn đúng không?]

Tôi giật mình “Ai đấy!?” rồi nhìn quanh

[Kẻ đang ở trong tay ngươi đây]

Tôi vội mở bàn tay mình ra…là chiếc nhẫn!

“Ngươi đang đùa với ta ?!”

[Không. Nếu ngươi muốn, ta có thể cứu hắn được và những người khác nữa.]

“Những người khác…?” Tôi lau nước mắt mình đi

[2 vị hoàng tử trẻ và… những sinh linh vô tội và đáng thương đã phải chết thảm…]

Giọng hắn có vẻ như đầy mỉa mai

“Fili…Kili…”

[Đúng vậy! Họ và Thorin Oakenshield…vua dưới lòng núi…]

Một hi vọng chợt lóe lên trong tôi cho đến khi

[Với một điều kiện…]

Lòng tôi cảm thấy khó chịu “Điều kiện gì?”

[Một nửa linh hồn của ngươi dành cho họ…và một nửa còn lại thì dành cho hắn…]

Tôi nhìn vào Thorin “Làm sao ta phải tin ngươi?”

[Chẳng phải trong trận chiến ta đã bảo vệ ngươi sao? Nào hãy quyết định đi…]

Quyết định đi? Cái sự ma quái ấy của chiếc nhẫn đã làm tôi rợn người…Hắn nói rằng hắn có thể cứu tất cả bọn họ…Và dường như đó không phải là lời nói dối…

Tôi hít sâu vào rồi thở chầm chậm

“Được! Ta sẽ làm…ta sẽ làm mọi thứ” Tôi nhìn vào anh “Để Thorin có thể sống lại…”

[HA HA HA! TỐT LẮM! THEO ƯỚC NGUYỆN CỦA NGƯƠI TA SẼ THỰC HIỆN NÓ!]

Một làn khói bóc ra từ chiếc nhẫn. Nó đang lắc mạnh dần lên rồi rớt khỏi tay tôi. Từ đó bóng tối đã lan ra…

“Thorin…” Tôi nhìn lại khuôn mặt ấy lần cuối

“Rất vui được biết anh…dù có xảy ra nhiều việc giữa hai chúng ta nhưng…tôi chỉ muốn nói 1 điều mà tôi luôn giữ trong lòng từ ngày gặp anh”

Nhẹ nhàng tôi cúi xuống khuôn mặt ngài “Em yêu anh…” rồi đặt một nụ hôn nhẹ đó

“TẠM BIỆT”

~*~

Đôi mắt dần dần mở ra…

“Bilbo?…Là ngươi đấy ư? Kẻ trộm của ta” Thorin với lên và ôm lấy cậu.

Vòng tay quàng qua lại người của Thorin, mở ra với đôi mắt màu lửa rực đỏ

[Đúng vậy vị vua của tôi! Kẻ trộm của ngài đang ở đây…]

Hắn  đã thức tỉnh, và một lần nữa…Cả thế giới sẽ sụp đổ dưới tay của….

[SAURON]

~~~~~~

Advertisements

BEGIN! (Cyberhushands)

Tác giả : ElvenFrost

Thể loại : nhanh gọn lẹ,..

Couple: Jarvis x Tony

Nội dung: Vốn để bắt đầu cho các cậu chuyện sau của hai người này nên add đã làm ra một cái fic nhỏ để biến Jarvis thành người đó mà !

822a8f39d86f2c0beae254c24cd984fa

 ~~*~~

Tại phòng cơ chế ở nhà của Tony.

“Này J.A.R.V.I.S”

[Vâng thưa ngài]

“Ngươi có muốn một cơ thể không?” thắc mắc

[Tôi không nghĩ điều đó cần thiết]

“Ngược lại ta nghĩ điều đó sẽ rất tuyệt vời ấy chứ” vui vẻ

[Tại sao ngài lại nghĩ như thế?]

“Bởi vì nếu ngươi là con người thì chúng ta có thể đi uống vài ly, nói chuyện thoải mái hơn và ngươi cũng có thể chăm sóc ta tốt hơn đấy!” loay hoay

[Theo những gì ngài nói thì tôi sẽ đồng ý]

“Vậy à, tốt lắm chúng ta sẽ bắt đầu bây giờ” nhìn đồng hồ “À  không để ngày mai đi ta sẽ trễ hẹn với Pepper mất!” mặc áo

[Vậy tôi sẽ xếp lại lịch ngày mai cho ngài, thưa buổi chiều được không?]

“Ừ, à không hủy hết lịch ngày mai đi. Chúng ta sẽ làm cả ngày”

[Vâng, chúc ngài đi vui vẻ]

“Ừ, à quên. Ngươi hãy cho tắt nguồn hết các cuộc điện thoại đi” lên xe

[Kể cả ngài Rogers luôn à thưa ngài?]

“Ưm…ờ tắt luôn đi cũng được. Ta đi đây” lái xe

[Vâng]

~*~

Sáng hôm sau, khoảng  7h45 ở phòng khách.

[Chào buổi sáng thưa ngài]

“Ồ à chào” nhức đầu, ngồi xuống ghế.

[Có phải rằng tối hôm qua ngài đã uống quá nhiều không?]

“Ừm đúng đấy Jarvis” Pepper từ trong phòng đi ra

[Chào buổi sáng cô Pepper]

“Ừ chào buổi sáng” đi tới chỗ Tony “Anh sao rồi?”

“Không tốt lắm!” hôn Pepper một cái.

[Vậy thưa ngài chúng ta có nên tiếp tục kế hoạch hôm nay không ạ?]

“Kế hoạch gì vậy?” Pepper hỏi

“À anh nghĩ nếu có thể biến Jarvis thành dạng người thì tốt hơn” mệt mỏi

“Oh đó là một kế hoạch đấy chứ!” cô phấn khích

[Vâng nhưng tôi không chắc ngài Tony có thể làm việc được trong hoàn cảnh này!]

“Ồ cũng đúng” thở dài

“Này đâu phải do anh muốn đâu là do…ưm…{nôn}…rượu mà thôi”

“Ôi trời anh…anh đi lên phòng mau!” tức giận

“OK” Tony đứng dậy “Đi nào…{ngã}”

“TONY!!!” Pepper đỡ kịp “Chúa ơi…Jarvis anh có thể dọn cái này cho tôi được không?”

[Vâng, thưa cô Pepper]

“Thôi lên phòng nào” Pepper dìu Tony lên cầu thang

[…] nhìn bãi nôn

~*~

Một lát sau

Tiếng bước xuống từ cầu thang.

“A, Jarvis anh dọn xong rồi à”

[Vâng, nó có hơi khó khăn. Ngài Tony sao rồi thưa cô?]

“À tôi đã cho anh ấy uống thuốc ngủ rồi.” Lấy túi “Tony chắc có thể ngủ đến tối đó”

[Cảm ơn cô]

“…” Pepper sững lại “Tôi xin lỗi anh Jarvis!”

[Cô không cần xin lỗi đó là trác nhiệm của tôi]

“Không ý tôi muốn nói là về kế hoạch của anh và Tony” ngồi xuống ghế

[…]

“Nếu đã biết về chuyện đó thì tôi đã không rủ anh ấy đi rồi”

[Cô không cần đâu chính ngài ấy đã đề nghị điều này mà]

“haizz” Đứng dậy “Ô tôi trễ giờ mất! Tôi đi đây”

[Vâng cô đi đi]

“À mà anh biết không Jarvis?”

[Chuyện gì thưa cô?]

“Anh thông minh mà” Cười “ Tôi chắc anh có thể tự tạo cho mình một cơ thể thôi.” Pepper rời khỏi nhà

[Một cơ thể ?]

~*~

Tối 8h, trên phòng ngủ.

“Ư… trời ơi nhức đầu quá! Mấy giờ rồi ?” nhìn đồng hồ “CHẾT!!! 8H RỒI SAO!!!”

Tony ngồi dậy thật nhanh rồi mặc quần áo “JARVIS SAO CẬU KHÔNG GỌI TÔI DẬY!”

Im lìm…

“NÀY JARVIS !!! Cậu đâu rồi sao không trả lời?” Tony chạy xuống lầu.

“Jarvis! Này cậu ở đâu vậy?!”

Cả một căn nhà chìm trong im lặng chỉ có tiếng hét của Tony và tiếng sửa chữa dưới phòng cơ chế.

“Tiếng động đó” suy nghĩ “Chết các bộ giáp”

Tony chạy nhanh xuống phòng cơ chế. Tại đó, một người đàn ông đang đứng sử dụng các thiết bị điện tử của anh.

“Ơ…iron37 tới” cánh tay giáp bay tới. Nó bao lấy tay Tony và anh xoay qua-bắn

KENG.

Từ trên cánh tay của người đàn ông đó bóc khói. Một giọng nói phát lên

[Chào ngài!]

Hiện lên đôi mắt Tony sự kinh ngạc “Jar…vis…?!”

Quay ra, một người đàn ông mái tóc màu vàng cùng với bộ vét đen.

[Vâng là tôi đây!]

~~End~~

MEMORIES (Stucky)

MEMORIES

Tác giả: ElvenFrost
Thể loại: sad,… 😦
Couple: Stucky
Nội dung: nói về những chuyện xảy ra sau khi Bucky cứu Steve…

1526289_603992742988622_61455626_n

Tiếng nổ vỡ tung trên bầu trời, chiếc tàu dường như đang rơi tự do trên nền xanh. Nhưng chỉ có tôi và anh ta ở đấy. Tôi cố vồ tới để đánh anh bằng tất cả sức lực còn lại của mình. Anh đột nhiên bỏ miếng sắt đó xuống và để tôi đánh. Đè anh xuống, với cơn nịnh thộ tôi hét lớn :
“TẠI SAO NGƯƠI KHÔNG ĐÁNH TRẢ!”
“Bởi vì cậu là bạn của tôi…” Anh ta nói với một khuôn mặt bầm tím
“Nhưng ngươi là nhiệm vụ của ta!” tôi nói dứt khoát
“Vậy thì hãy kết thúc nó đi. Bởi vì tôi sẽ vẫn ở bên cậu…đến tận cùng của con đường…” Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh
Tôi giơ con dao găm lên, vốn muốn đâm xuống nhưng…một điều gì đó đã cản tôi lại. Nếu nghe thì chắc sẽ không rõ nhưng tôi chắc rằng lúc đó miệng anh đã nói lên từ “Bucky…”
 Nó khiến tôi đau đớn một cách cực độ, trong lúc hỗn loạn tôi đã không để ý chúng tôi đã bị rơi xuống biển. Chìm sâu xuống nước tôi cố gắng bơi lên rồi thì tôi thấy anh vẫn im lìm bất động rơi sâu xuống. Không hiểu vì lí do gì nhưng tôi đã quay lại để kéo anh lên.
  Chứng kiến tất cả mọi thứ xung quanh đổ bể khiến tôi mệt mỏi. Sau khi đã lên được bờ an toàn, tôi để anh lại đó và bước đi.
~*~
  6:00 giờ tối
  Sau khi tìm được một số quần áo, tôi đội nón lên và cố gắng che lại mặt mình. Bước dọc theo mọi người trên một con phố lạ lẫm không hẳn là thứ tôi muốn nhưng mọi thứ điều phải bắt buộc như thế. Các con phố đã quá thay đổi so với 70 năm về trước. Mọi thứ đều khá lạ lẫm đối với tôi.
Vừa đi tôi vừa suy nghĩ về lời nói của anh. [Bởi vì cậu là bạn tôi]  bạn ư…từ đó khá lạ lẫm đối với tôi.
Nhưng tôi lại không thể ngừng suy nghĩ về chuyện ấy.
   Tới gần góc phố, tôi thấy một nơi đông đúc người xếp hàng. Thật sự tôi không quan tâm về nó nhưng khi chuẩn bị quay đầu đi thì tôi nghe thấy
“A, mẹ ơi triển lãm của Captain American kìa! Lại đó đi mẹ.” Một cậu nhóc lên tiếng
   Tôi đứng sững lại, khá ngạc nhiên vì câu nói đó. Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện nhiều câu hỏi khác nhau.
   Triển lãm ư? Ở đó có gì? Sao mọi người lại quan tâm đến vậy? Liệu nó sẽ giúp tôi nhớ gì chăng? Tôi có nên đến đó không?
Trải qua một số suy nghĩ nhức đầu, tôi quyết định bước chân vào nơi ấy.
~*~
Bên trong không quá đông, nhưng bởi có lẽ nơi này rộng lớn. Tôi đi dọc theo dãy tường. Các nơi trưng bày cách vật liệu từ quá khứ đã lâu hơn tôi nhớ. Các khẩu súng, đại bác đều đã cũ kĩ hết rồi.
 Ngang qua một ngả rẽ, tôi nhìn thấy tấm phong hình người chiến sĩ với lỗ hỏng trên khuôn mặt. Một số người đến để đo thử, có cả một đứa bé nữa. Họ cười, khi thấy nó không đủ tiêu chuẩn để làm chiến sĩ. Một kí ức chợt thoáng qua đầu tôi.
 Một người đàn ông nhỏ bé, có mái tóc vàng kim được chải chuốt một cách vụng về. Anh ta mặc chiếc áo khoác màu xám to hơn người mình. Cũng như cậu bé, anh đã đo và thử.
Tôi nhanh chóng đỡ lấy đầu mình bởi cơn nhức của nó. Đôi mắt tôi nhắm nghiền lại một cách đau đớn. Những kí ức thoáng qua như một cơn gió, mạnh mẽ tiến tới nhưng lại trôi đi thật nhanh.
Tôi đứng lại trên hai chân của mình rồi đi tiếp. Đến một căn phòng lớn, nơi đó chứa các loại trang phục chiến sĩ. Chúng được mặc trên những con người vô hồn trên bậc gỗ. Tôi đi chầm chậm băng qua các bộ đồ. Mọi thứ mặc dù cũ kĩ như vẫn giữ vẻ gì đó quen thuộc.
Tôi dừng lại, một khung kính chen trước mặt tôi. Nhưng không phải nó là điều tôi chú ý, mà là bộ áo bên trong đó. Màu xanh biển, một màu áo mang theo ý nghĩa lớn. Với ngôi sao trắng ngay giữa nơi trái tim. Pha vào đó là những đường kẻ sọc trắng đỏ ở vùng bụng. Những màu sắc tuy đã cũ kĩ nhưng vẫn mang theo vẻ hoài niệm nào đó.
Tôi tự động với lên để nắm lấy nó. Xoẹt. Một dòng kí ức chảy qua tôi như điện giật. Tay tôi vò lấy đầu mình, cơn nhức đầu dần kéo tới. Một người con trai…không!…là một người lính. Một gương mặt quen thuộc, nụ cười buồn với đôi mắt màu xanh.
“AHHH!!!” Tôi hét to rồi khụy xuống nền nhà.
 Cơn đau cứ ập tới. Tôi loạn choạn di chuyển xung quanh nền nhà. Những cuộc chiến, các tiếng súng và pháo đạn bác mọi thứ cứ như bắn vào tôi. Tôi cố gắng nắm lấy cái gì đó để dựa vào nhưng mọi thứ lại rơi xuống đất.
“Ahh…ha…hơ…” tôi thở gấp.
Những hình ảnh của quá khứ đánh vào đầu tôi mạnh mẽ. Lạnh quá, nơi đây là đâu đây? Các tiếng bánh xe lửa kêu in ỏi nhức cả tai.
 “Buck!”
Ai vậy?
“Buck!”
Một hình ảnh mờ ảo…
“BUCKY!”
Dần hiện ra…
“BUCKY! Nắm lấy tay tớ này!”
“Steve…?”
Khi nhận ra tôi nhìn thấy mình đang trên bề bên cạnh của con tàu. Thứ duy nhất tôi bám lấy được là một thanh sắt dính trên tàu. Người đó với tay về phía tôi…
“Nhanh lên Bucky!”
Theo trực giác tôi đưa tay về phía anh. Nhưng ngay khi đó thanh sắt ấy lại rớt ra. Tôi rơi tự do trên không trung. Không gì khác có thể đỡ tôi nữa. Tôi muốn nhắm mắt lại nhưng tôi đã bắt gặp nó. Đôi mắt màu xanh biển, nó mang theo một nỗi buồn sâu sắc.
Trong một khoảng khắc tôi thấy hối hận vì đã không nắm được bàn tay đó.
“Này anh! Anh gì ơi?”
Mắt tôi dần mở ra, nhìn lên trước tôi là cậu bé hồi nãy.
“Sao anh lại ngủ ở đây vậy?” cậu bé hỏi
Tôi ngồi bật dậy, xoa đầu “Đây là đâu?”
“Dạ đây là bảo tàng của Captain Amercian” cười
Nghe đến cái tên đó lại khiến tôi nhức đầu. Tôi đứng dậy bỏ lại cậu bé rồi đi ra khỏi nơi đó.
~*~
8h tối
Chạy ra đường, tôi chen theo dòng người đông đúc. Đôi chân của tôi cứ tiếp tục đi, hướng về phía đại lộ cùa New York. Tôi đã nhớ ra một số thứ, không hẳn là nhiều nhưng tôi nhớ được một điều.
“Steve Rogers”
Tôi dừng lại. Cố nghĩ ra một cái gì đó, một thứ gì đó… một ai đó.
“Captain kìa!” Một lời nói kiến tôi chú ý hơn cả.
Tôi quay qua, đập vào mắt tôi là bức hình to lớn sáng cả khu phố. Vẫn là bộ đồ đó. Khuôn mặt đó và…đôi mắt đó.
Tất cả kí ức đã trở lại. Mọi câu nói, tiếng cười và những cuộc vui của chúng tôi, mọi thứ đã hiện rõ ra.
Đứng giữa New York, tôi bất động. Tiếng còi xe vang lên bên cạnh tôi. Thời gian dường như xảy ra quá nhanh so với tôi. Đau quá! Những kí ức đó.
Ngay khi đó tên tài xế bước xuống xe.
“Này tránh đường coi!”
Tôi im lặng.
“Cái thằng này! Mày trả lời coi” Một nắm đấm vung lên.
Tôi chụp lấy tay tên đó. Liếc nhìn hắn.
“Mày”
Khi hắn ta định giơ thêm một đấm lên. Tôi cầm tay kia của hắn rồi vật ngược lại tên đó xuống đất. Tôi thở ra, mọi người bắt đầu bàn tán. Tôi nhìn khắp xung quanh qua vài lần.
Và rồi những tên cảnh sát đã đến. Quá mệt mỏi với nơi đông đúc này. Tôi chạy đi luồn lách vào trong đám đông.
~*~
10h tối
Chạy đến một con phố vắng, tôi ngừng lại để thở. Tôi lại nghĩ đến nó, các thứ tôi đã quên. Đau đớn đã khiến tôi phải ngồi xuống một bờ thềm nhỏ gần đấy. Steve Rogers. Một cái tên quá quen thuộc… Là người đó chăng?
Tôi chẳng quan tâm nữa. Các mảnh kí ức đã từ từ hàn gắng lại thành một quá khứ.
“Tôi sẽ vẫn ở bên cậu…đến tận cùng của con đường…” Nụ cười nhẹ nở trên môi anh.
  Tại sao tôi lại nhớ về câu nói đó chứ. Thật sự mệt mỏi quá, những gì tôi muốn bây giờ là một giấc ngủ thật sâu. Và mong rằng khi tôi tỉnh dậy…
 Mọi thứ có thể trở về như cũ…

What is blue to a blind man?

Author: wannaliveindeansdimples  ❤

Trans: Alice N

Couple: Dean x Castiel

Thể loại: Fluff, romantic, AU…

Summary:

“Tôi bị khiếm thị từ khi sinh ra.
Nhiều người chỉ làm bạn của tôi vài năm rồi bỏ đi. Trừ 1 người.
Cậu ấy ở cùng tôi từ mẫu giáo, mặc dù sự khiếm thị.
Năm ngoái, tôi có một cuộc phẫu thuật và đã có thể nhìn thấy được mọi thứ.
Thứ đầu tiên tôi thấy là người con trai ấy, với một tay và một chân quỳ xuống hỏi rằng liệu em có muốn cưới anh không?”

3369b14e221216bb34ec320f473128e8

~~~*~~~

Tôi tên là Castiel và từ khi sinh ra tôi đã bị mù hai bên mắt. Mẹ tôi lại nghĩ rằng đó là một lời nguyền từ Chúa nên bà đã bỏ rơi tôi tại nhà thờ Công Giáo địa phương.

Bị bỏ rơi nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng bà cũng chỉ là một trong những người sẽ làm như vậy thôi. Vì vậy, có lẽ những gì bà làm lại là một phước lành. Nó đã giúp tôi chuẩn bị cho những điều trong cuộc sống sắp tới.

Bởi vì tôi là một em bé, họ đã có thể tìm thấy một ngôi nhà cho tôi khá nhanh chóng, nhưng chăm sóc một trẻ sơ sinh bị mù có thể nói là rất khó khăn. Bởi thời gian tôi được hai tuổi, tôi đã bị gửi trả lại tại nhà thờ.

Gia đình tiếp theo giữ tôi cho đến khi tôi lên sáu.

Thực ra thì, bị mù không phải là thứ duy nhất giữ chân tôi lại vào thời điểm đó. Tôi không hẳn là 1 đứa trẻ đáng yêu. Tôi không năng động hay vui tính như những đứa trẻ khác, thứ duy nhất mà tôi có vào lúc đó là sự thông minh mà nó lại hay khiến cho tôi bắt bẻ người khác.

Tôi cho rằng bị như thế phải rất là mệt.

Một điều mà đã xảy ra khi tôi năm tuổi, tôi đã có một người bạn thực sự. Mặc dù tôi cũng có kết bạn ở trường nội trú và nhà thờ, nhưng những tình bạn đó chưa bao giờ kéo dài được cả. Tôi có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh ngẫu nhiên, nhưng câu trả lời chính xác nhất là tôi luôn đưa họ đến cùng mọi chỗ chơi để tránh mặc những bậc phụ huynh nóng tính thôi.

Tuy nhiên có một người mà tôi quen hồi  còn mẫu giáo khá là đặc biệt. Không giống như những người khác, cậu ta có thể làm tôi cười. Tôi không chắc là có ai khác ngoài cậu ấy đã từng làm được như thế.

Tôi đã gặp cậu ấy một ngày trên sân chơi trong giờ giải lao. Tôi đã ở trong trường mẫu giáo được vài tuần, nhưng tới khi đó cậu ấy mới bắt đầu xuất hiện. Mọi người khác đã biết về tôi, vì vậy tôi đã rất ngạc nhiên khi cậu ấy bước tới chỗ tôi và mắng tôi vì tội nhìn chằm chằm.

“Cậu đang nhìn cái gì?”, cậu ta nói bằng cử giọng ngượng ngùng và có một chút sự dũng cảm đối với một đứa trẻ năm tuổi.

Không mong thích phải nói chuyện, tôi lờ cậu ấy, giả sử như cậu ấy đã nói chuyện với một người nào khác ở gần tôi. Tuy nhiên, không thấy tôi phải ứng cậu ta thậm chí còn giận dữ hơn. Tôi cảm thấy một cú đẩy vào vai tôi.

“Hey! Bị gì vậy, điếc à? Tớ đang hỏi cậu nhìn cái gì? Cậu có vấn đề nhìn ngắm hay sao vậy? Cậu nghĩ tớ giỡn chơi à?”

“Không, tớ không điếc. Tớ bị mù, thực sự. Tớ không có nhìn vào bất cứ điều gì. ”

“Oh,” cậu ta nói, tất cả sự tức giận đã không còn trong giọng nói của cậu. Nó đã được thay thế bằng một cái gì đó giống như nỗi buồn kinh ngạc. “Cậu không thể nhìn thấy cái gì hết ả?”

“Không,” tôi nói.

“Nhưng đôi mắt của cậu rất đẹp!”, Cậu ấy nói và sau đó tôi nghe thấy một cái tát nhẹ. Khi cậu ấy lại nói tiếng nói của cậu nhỏ xuống, như thể bàn tay của cậu đã che miệng của mình. “Ý tớ là, như, màu sắc.” Tôi nghe thấy một lượng nhỏ của hơi thở. “Oh. Cậu chắc không biết màu sắc hả? ”

“Không thật sự lắm.”

“Vâng, nhìn, uh … tên của cậu là gì?”

“Castiel.”

“Nghe nhé, Casteeyell, tớ là Dean và tớ và cậu sẽ là những người bạn tốt của nhau. Bởi nếu cậu không thể nhìn thấy thì có lẽ cậu đang bỏ lỡ rất nhiều điều. Cậu sẽ cần tớ để trông chừng cho cậu. ”

“Được rồi,” tôi đồng ý ngay. Mặc dù chúng tôi chỉ mới gặp nhau, tôi có thể nói với Dean không giống như hầu hết mọi người. “Bạn bè,” tôi nói, giơ tay ra bắt như tôi đã được dạy.

Mặc dù gia đình thứ hai của tôi đã bỏ tôi vài tháng sau ấy, Nhưng Dean vẫn còn đó. Bởi vì lịch sử của tôi, nhà thờ chắc chắn tôi luôn luôn học ở chỉ một trường. Vì vậy, cho dù có nhiều gia đình khác nhau và chuyển chỗ đi nhiều nhà nhưng, tôi và Dean vẫn được học cùng nhau.

Năm lớp sáu, tôi đã gặp một cô gái tên là Meg. Cô sử dụng những từ như “dễ thương” và “nóng bỏng” để mô tả cho tôi, một ngày cô đi đến bàn ăn trưa của tôi và Dean thông báo rằng cô sẽ làm bạn gái của tôi. Tôi hiểu ý nghĩa của các từ ngữ, ngay cả khi tôi không có khái niệm về những gì họ muốn nói.

Ngay sau khi Meg rời khỏi bàn, Dean đã cố gắng để ngăn cản tôi đến với mối quan hệ ấy. “Cas, dude, tớ không tin tưởng cô ấy.”

“Vâng, thành thật mà nói, tớ cũng không biết nữa, nhưng… Dean, nó có thể là cơ hội duy nhất của tớ để có một mối quan hệ lãng mạn. Và cũng cho cậu thoái khỏi điều này, không ai sẽ muốn đi tới gõ cửa và xin tớ một nụ hôn đâu? Đây có thể là cơ hội duy nhất của tớ! ”

Dean nói khẽ, “Nếu như … tớ hôn cậu?”

Tôi rên rỉ. “Dean, tớ không muốn có một nụ hôn thương hại đâu.” Tôi sự thật nghĩ rằng cậu ấy đã sẵn sàng để làm điều đó mặc dù cậu thích con gái, vì vậy tôi nói thêm, “Cảm ơn vì đã gợi ý, mặc dù.”

Cá nhân, tôi không thực sự quan tâm về giới tính. Nó không giống như tôi có thể nhìn thấy chúng, vì vậy sao nó lại quan trọng với tôi? Có lẽ những người mù khác cảm thấy khác nhau, nhưng đối với tôi đó không phải là vấn đề. Tôi chưa bao giờ nói với Dean. Tôi đã nghe cha mình cảm thấy như thế nào về mối quan hệ giữa những người cùng giới tính và tôi không muốn mạo hiểm bị phán xét.

Dean đã đúng, tất nhiên. Meg là tin xấu. Tôi là một trong những người thông minh nhất trong lớp của chúng tôi và thật ra cô chỉ muốn ăn cắp bài tập ở nhà của tôi. Cô thậm chí còn tự học để đọc chữ nổi trực quan để làm điều đó. Tuy nhiên, tôi đã có được nụ hôn đầu tiên của tôi.

Tôi vẫn còn học trung học trước khi tôi được hôn một lần nữa.

Các nhà thờ đã từ bỏ cố gắng để tìm cho tôi một ngôi nhà lâu dài bởi thời điểm đó. Họ thậm chí không bận tâm với việc chăm sóc và nuôi dưỡng. Họ cho tôi ở trong nhà xứ và tôi làm việc cho hội đồng để có phòng ngủ riêng. Hầu hết thời gian, tôi đã ở cùng với Dean.

Chúng tôi ở trong phòng của cậu ấy cả ngày, nghe những bản album mà Dean muốn tôi nghe. Cậu cho tôi nghe các bài hát mới mỗi tuần. Cậu ấy sữa chữa những chiếc xe vào cuối tuần-khi tôi bận rộn tại nhà xứ- và kiếm khá nhiều tiền tiết kiệm, để cậu có thể đủ khả năng mua album nếu muốn. Tôi thường thích mượn cậu ấy một số bộ va cậu ấy không cần lấy lại mà còn kêu tôi giữ nó.

Đôi khi, em trai của cậu ấy Sam tham gia cùng chúng tôi, nhưng vào những ngày đặt biệt, em ấy thường hay qua nhà bạn. Cha của họ, John, đang ở nơi làm việc, do đó, cả hai chúng tôi đã có nhà để cho bản thân . Âm nhạc được mở lớn và tôi đã cười không kiểm soát được vì một trò đùa Dean đã kể.

Tôi bật cười trước trò đùa của cậu ấy, tự hỏi như tôi vẫn thường làm thế, tại sao Dean lại hài hước nhiều so với những người khác. Cậu ấy chỉ nói những điều kì lạ. Tôi luôn hiểu được trỏ đùa của cậu ấy. Dean đã biến thế giới này thật sự có ý nghĩa đối với tôi.

“Trời,” Dean nói đột nhiên-và từ gần gũi hơn nhiều so với tôi tưởng. “Thật sự rất tiếc khi cậu không thể nhìn thấy đôi mắt của mình đấy.” Tôi không biết tại sao, nhưng ý tưởng của cậu ấy rằng tôi nên có thể nhìn thấy đôi mắt của tôi khiến tôi cảm động sâu sắc. “Nó thật rất rất xinh đẹp, đặc biệt là khi cậu cười như thế ấy.” Giọng cậu ấy mềm mại, gần như tôn kính, và dường như đến gần hơn.

Khi cậu ấy ép đôi môi ấm áp, mượt mà với tôi, tôi đã không chuẩn bị trước. Tôi giật lùi hơi ngạc nhiên và Dean lật tức lùi ra, xin lỗi và cầu xin tôi đừng có giận.

“Xin mà, Cas. Cậu là bạn thân nhất của tớ mà. Tớ thật sự xin lỗi, tớ thật tình không cố ý-” Lời nói của cậu ấy tuôn ra dồn dập.

“Dean?” Tôi hỏi nhỏ khi bộ não của tôi đã bắt kịp với những gì vừa xảy ra.

“Yeah?” cậu ấy hỏi, ngập ngừng.

“Làm điều đó một lần nữa,” tôi thì thầm.

“Cậu thực sự?”

Tôi gật đầu. Tôi có thể cảm thấy cậu ấy đến gần nữa. Lần này Dean chạm vào khuôn mặt của tôi và đưa môi của chúng tôi lại với nhau. Tôi đưa tay ra và đặt tay lên vai cậu ấy. Khi đôi môi của cậu ấy ép vào tôi lần này, tôi còn nhiều hơn là đã chuẩn bị. Tôi hôn Dean trở lại với tất cả kĩ năng mà lúc trước tôi đã học được từ Meg .

Hôn Dean không có như thế. Hôn cậu ấy có cảm giác như bay vậy. Hôn Dean, tôi mới có cảm giác thật sự được sống. Tôi thật không muốn dừng nó lại, nhưng cuối cùng cậu ấy lại lùi ra.

“Ba tớ sẽ về sớm thôi. Ông ấy sẽ không, um … ông không biết rằng tớ thích con trai. Khi tớ còn nhỏ, ông ấy đã từng tức giận khi nghe tớ nói tụi con trai dễ thương. Và, chắc có thể cậu cũng biết rồi đấy. ”

Cậu ấy có vẻ xấu hổ, nhưng tôi chỉ mỉm cười. “Chẳng bao lâu cậu sẽ 18 tuổi thôi, Dean. Và sau đó chúng ta sẽ không cần quan tâm về những điều mà ba cậu sẽ nghĩ. Tớ không quan tâm việc giữ bí mật cho đến lúc đó đâu. ”

Ba cậu ấy đã phát hiện ra lâu rồi, nhưng ông lại làm ngạc nhiên cả hai chúng tôi. Trong khi cậu ấy còn ngạc nhiên vì ông chấp nhận. Ông ấy thậm chí còn nói đùa: “Ít nhất Dean không thể làm cháu dính bầu được, phải không?”

Chúng tôi xem nó như là một chiến thắng.

Năm tôi hai mươi mốt tuổi, tôi đi vào sản nghiệp. Hóa ra là mẹ tôi có để lại tiền cho tôi khi bà ấy bỏ tôi ở nhà thờ. Một khoản nhất định nào đó. Vị nữ tu tìm thấy tôi đã đặt nó trong sự tin tưởng, đợi để khi tôi đến hai mươi mốt. Hai thập kỷ là một thời gian dài để hưởng lãi và tôi đã có thể nhiều hơn hoặc ít hơn được làm những gì tôi thích sau đó.

Khi tôi biết được, bác sĩ nói ông có một cuộc phẫu thuật mà có thể phục hồi thị lực của tôi, tôi đã lo lắng đi đăng ký. Dean đã do dự nhiều hơn, mặc dù tôi không thể hiểu tại sao. Anh dường như nghĩ rằng nếu tôi có thể nhìn thấy được thì tôi sẽ không cần anh nữa, nhưng tôi đảm bảo với anh ấy đó là điều ngu xuẩn nhất mà tôi từng nghe.

“Em luôn muốn có thể nhìn thấy đôi mắt màu xanh mà anh hay nói ấy,” tôi trêu chọc. “Vì chúng rất đẹp và tất cả mọi thứ cũng thế.”

Dean khịt mũi. “Ừ, được rồi. Anh đoán đó là một thứ mà em không nên bỏ lỡ, huh? ”

“Anh luôn nói là thật tiếc khi em không thể thấy được nói mà,” tôi nhắc anh.

“Em nói đúng, Cas,” Dean thừa nhận. “Em sẽ thích màu xanh rất nhiều đấy, anh hứa.”

Tôi đã lo lắng như tôi chờ đợi được gom lại tất cả các tuần trước khi phẫu thuật. Tim tôi đập nhanh hơn bất cứ lúc nào mà tôi có thể nhớ, ngoại trừ có lẽ khi tôi nói với Dean rằng tôi yêu anh lần đầu tiên. Tôi đã đổ mồ hôi và buồn nôn và thật sự muốn nó trôi qua nhanh chóng.

“Được rồi, Castiel, tôi sẽ gỡ ra cái cuối cùng,” bác sĩ nói. “Cái đèn hơi mờ, nhưng nó có thể gây khó chịu cho anh lúc đầu .Nên tốt nhất là anh mở mắt rất chậm.”  Cô ấy tiếp tục kéo đi băng bó. “Được rồi, chúng tôi gần xong rồi. Bây giờ hãy nhớ, nó sẽ có một chút áp đảo lúc đầu. Anh sẽ không biết được những gì mà anh đang nhìn thấy. ”

” Dean ở đây không?” Tôi hỏi, giọng tôi run lên vì xúc động.

“Anh đây, Cas,” Dean trả lời. anh có vẻ như anh đang gần với sàn nhà hơn nơi mà các bác sĩ đang đứng, vì vậy tôi cho rằng anh đã ngồi xuống với một số lý do. Anh nắm lấy tay tôi. “Em sẽ ổn thôi, Cas. Cuối cùng em cũng sẽ được xem  đôi mắt xanh rồi ấy, huh? ”

“Vâng,” tôi nói, hầu như là một hơi thở.

Các bác sĩ gỡ bỏ cái băng. “Mở mắt ra đi, chậm thôi.”

Lần đầu tiên trong 20 năm đầu dời của tôi, khi tôi mở mắt của tôi đã có một cái gì đó khác hơn là bóng tối ở phía bên kia. Tôi biết các hình cơ bản của một số thứ từ cảm ứng, nhưng nhìn thấy nọ là một điều hoàn toàn khác nhau. Lúc đầu, tôi cảm thấy có một chút phát điên.

Sau đó, tôi nhìn vào bàn tay của tôi, mà tôi biết Dean đang cầm. Điều đó đã cho tôi một ngữ cảnh để hiểu những gì một bàn tay là gì. Sau đó, một cánh tay và sau đó … khuôn mặt của Dean. Khuôn mặt hoàn hảo xinh đẹp của anh. Tôi không biết màu mắt anh, nhưng nó rất đáng yêu. Cho dù của tôi có xinh đẹp như anh nói để được nhìn thấy. Tôi nhìn tất cả các phần của anh, ghi nhớ nó.

Sau đó, tôi nhận thấy bàn tay kia đang cầm một cái gì đó. Có một hình dạng tôi nghĩ phải là những gì tôi đã học được gọi là “tròn” và một trong những gì tôi tin là “vuông”.

“Đó là cái gì vậy?”, Tôi hỏi.

“Đó là một chiếc nhẫn, Cas.”

“Một chiếc nhẫn?” Tôi hỏi, không thấu hiểu, ngay cả khi tôi nhận thấy anh là quỳ trên đầu gối.

“Yeah, một chiếc nhẫn đính hôn.”

“Một chiếc nhẫn đính hôn?” Tôi lặp lại, bộ não của tôi đang cố gắng từ từ tìm hiểu quá nhiều thông tin mới để đặt nó tất cả cùng nhau được.

“Yeah. Em biết đấy. Bây giờ em có thể thấy rồi, anh tự hỏi nếu có thể em muốn được sẵn sàng nhìn thấy đôi mắt màu xanh lá của anh cùng với đôi mắt xinh đẹp của em suốt cả quãng đời của đôi ta không? ”

Đột nhiên, mọi thứ bị mờ dần và tôi gần như hoảng sợ, nhưng các bác sĩ giải thích rằng hiện đó sẽ xảy ra khi tôi khóc hoặc chảy nước mắt.

“Vâng, Dean. Có. ”

Anh đặt chiếc nhẫn vào ngón tay của tôi và lấy một vật dụng khác, rồi anh đưa cho tôi. “Đây, em vẫn chưa thấy đôi mắt đáng yêu của em mà, tình yêu! Sao em không nhìn thử đi? Chỉ cần đưa cái này lại gần mặt em thôi. “.

Và tôi học được thứ tôi đang cầm là một cái gương và tôi có thể thấy một đôi mắt to nhấp nháy lại tôi. Tôi đã học được màu xanh dương như thế nào và thêm nó vào cầu vồng của tôi cùng với màu xanh lá cây và màu bạc.

Tôi quay lại nhìn Dean. “Anh đã đúng. Em rất thích màu xanh dương.” Tôi đặt gương sang một bên và đưa ra bàn tay của mình để anh bắt lấy. “Nhưng em thích màu xanh của anh hơn nhiều.”

~~~End~~~

You’ve never looked more beautiful, darling!

Tác giả: Alice N (Frosty)

Thể loại: Sad, romantic,…

Couple: Charles x Erik ❤

Nội dung: “Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, anh yêu” mặc dù Charles đã nói điều đó rất nhiều lần nhưng dường như Erik vẫn không thấy ghét nó…

1-tumblr_mfrv2fi9Tu1rl13d2o1_400

~~*~~

Lần đầu tiên cậu nói điều đó với anh ư? Đó là khi cậu cứu anh lên từ dưới biển.

Erik và Charles đều được vớt lên thuyền an toàn. Đây là lần đầu tiên anh thấy bất ngờ như vậy! Thứ nhất Erik đã được một người nhỏ con hơn anh cứu và thứ hai là anh không phải là người duy nhất.

Bây giờ, Erik đang ướt như chuột lột và dường như cái áo bơi của anh đã bị teo nhỏ lại hay sao mà nó lại bó sát thân anh. Nó khiến cho Erik cảm thấy bực bội và xấu hổ. Trong lúc đợi người đi lấy khăn, anh quay hỏi cậu

“Bây giờ chắc tôi trông ngớ ngẩn lắm hả?” Erik nhăn mặt

Nhưng Charles chỉ cười rồi nói “Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, anh yêu”

Erik ngẩn ra đó, anh không hiểu rõ lắm đó là một hành động mĩa mai hay là một lời khen nhưng khi người ta đem khăn đến. Erik dường như không còn chú ý gì đến nó nữa!

~*~

Nếu anh nhớ không lầm thì lần thứ hai là vào lúc đêm khuya.

Erik vốn không tin con người lắm! Thật ra thì anh hận chúng, cái cách mà họ đã bắt ép anh điều khiển đồ vật rồi họ lại giết mẹ anh. Erik căm ghét hết tất cả bọn chúng!

Từ khi biết được rằng Charles có thể xâm nhập vào trí óc của anh rồi đọc suy nghĩ. Erik bắt đầu đề phòng hơn và anh nghĩ cách tốt nhất là mình nên hành động một mình. Nên đêm đó, Erik đã lén rời khỏi trụ sở CIA.

Bước ra khỏi cửa cách được vài bước thì anh nghe thấy

“Anh đang đi đâu đấy!?”

“Xin lỗi nhưng tôi không muốn nói”

“Anh đang định rời khỏi đây để tiêu diệt Shaw một mình?”

“Hừ” Erik cười khẽ “Có vẻ như tôi không cần nói ra nhỉ?”

“Xin lỗi” Charles cuối đầu “Anh không thể làm thế?”

“Tại sao?”

“Vì anh cần chúng tôi” Charles mỉm cười

Erik quay người lại “Và tôi cần cậu trong chuyện gì?”

Charles đứng thẳng lại “Anh không thể đấu với Shaw, Erik ạ!” Charles có

vẻ như mĩa mai “Sức mạnh anh rất lớn nhưng anh không biết cách sử dụng nó! Erik vì chuyện hồi nhỏ mà Shaw đã giết mẹ anh nên anh thường dùng sự tức giận của mình để điều khiển đồ vật. Nhưng chúng tôi có thể giúp anh rèn luyện sức mạnh đó! Erik, tôi có thể giúp anh!”

Erik lặng người, một lúc sau anh hỏi “Cậu biết cái gì về tôi?”

Charles cười ra “Mọi thứ!”

Erik cũng hừ người cười luôn “Giờ trông chúng ta ngốc thật đấy!”

Charles nói với anh “Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, anh yêu” rồi cậu bước vào nhà để lại Erik ở đó.

Một lúc sau Erik thở dài rồi cười “Chắc mình phải ở lại thôi!” rồi anh đi theo dấu cậu vào nhà.

~*~

Lần thứ ba thì có hơi khó chịu nhưng anh vẫn tính điều đó!

Khi biết được âm mưu của Shaw, CIA đã bắt đầu tìm kiếm sự qiúp đỡ. Và cậu và anh cũng tham gia. Nhiệm vụ của hai người là cùng nhau đi tìm kiếm các dị nhân đột biến khác.

Hai tới một câu lạc bộ thoát y, Erik có vẻ không khó chịu gì mấy còn Charles thì đang rất là phấn khởi. Và Charles cuối cùng cũng đã tìm được cô nàng.

Cả ba người cùng đặt một cái phòng riêng.

“Hãy cho chúng tôi xem khả năng của cô xem!” Charles nói

“Khả năng gì?!”

Erik tặc lưỡi “Khả năng đột biến đấy!” rồi anh di chuyển cái xô rượu bằng sắt tới chỗ Charles.

“Ồ được đấy!” Nhưng cô vẫn có vẻ không tin cho lắm. “Còn của anh là gì?” Cô nhìn sang Charles.

Cậu cười tươi, Charles đặt hai ngón tay lên bên trán cậu. Charles bắt đầu cho cô thấy một ảo ảnh rồi cả hai người cùng cười.

“Sao?” Erik nhìn sang cậu.

“Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, anh yêu” Charles nói với vẻ hóm  hỉnh.

Erik chưa từng biết đó là gì cho tới khi sau này cô mới nói cho anh biết rằng hai người họ đang tưởng tượng, anh mặc một bộ đồ của vũ nữ. Và điều đó thật sự làm Erik bực.

~*~

Lần thứ tư thì chắc là do tai nạn, anh nghĩ vậy!

Từ khi bị Shaw tấn công, mọi người ai cũng trở nên sợ hãi hơn. Charles dần lâm vào thế bí nhưng cậu quyết không từ bỏ. Tất cả mọi người cùng nhau di chuyển về nhà của Charles và bắt đầu luyện tập.

Đó là một ngày mát mẻ, và ngay tại đây Charles đang chĩa súng vào đầu Erik. Nếu ai nhìn thấy thì sẽ hết hồn nhưng đây thật ra chỉ là luyện tập.

“Cậu chắc chứ?” Charles liếm môi

“Tôi chắc!” Gật đầu

“Được rồi” Nói xong, Charles  nhắm mắt rồi hít thở vào. Cậu chuẩn bị bóp

còi súng…

“Không! Tôi không thể, tôi xin lỗi.” Cậu hạ súng xuống. “Tôi không thể chĩa súng vào đầu ai nói chi tới bạn mình”

“Oh come on!” Erik cầm tay cậu lên chĩa vào đầu mình “Cậu biết tôi có thể cản nó mà. Cậu là người luôn nói tôi phải cố hết sức ấy!”

Charles tức rồi cậu giật tay ra “Nếu cậu đã biết mình cản được viên đạn đó thì cậu thách thức cái nỗi gì?!” Cậu thở dài “Chuyện gì đã xảy ra với một anh chàng cố gắng điều khiển một chiếc tàu ngầm?”

Erik tặc lưỡi “Cái đó thì khó lắm!” anh cầm lấy cây súng “Muốn di chuyển 1 thứ lớn như vậy thì tôi phải ở trong hoàn cảnh bắt buộc, phải có sự giận dữ hỗ trợ.”

Cậu lắc đầu “Không, cơn giận thôi thì chưa đủ”

Erik nhìn cậu “Cho tới lúc này thì nó vẫn được việc”

Charles nói lại “Cho tới lúc này nó đã xém giết chết cậu mấy lần đấy!” nói xong Cậu tiến về phía bục “Tới đây! Hãy thử cái gì khó hơn một chút!” Erik đi theo cậu tới phía lan can “Hãy thử di chuyển nó đi!”

“Cậu đùa tôi à!?” Erik kinh ngạc

“Cứ làm đi!” Charles đẩy đầu

Erik nhìn qua cái vật sắt to lớn đó, anh hít sâu vào rồi di chuyển. Erik cố tìm lại những kí ức tâm tối của mình để điều khiển nó. Những lời chê trách, những đòn roi đau đớn, những chén cơm ôi móc. Nhưng không một cái nào có thể giúp anh cả và một lần nữa Erik lại bó tay.

Charles nhìn anh với sự nghi ngờ rồi cậu thở dài “Tôi có thể chứ?”

Erik gật đầu. Anh nhìn thấy cậu bắt đầu truyền những suy nghĩ vào trong đầu anh. Đó là anh và mẹ, hai người đang củng nhau đốt những cây nến cậu nguyện. Anh nhớ hết, cả nụ cười của bà nữa. Kí ức không được bao lâu thì Charles đã rút nó ra khỏi anh. Erik bỗng chốc cảm thấy tiếc nuối.

“Tôi không biết mình còn giữ nó nữa”

Charles cười nhẹ “Hãy thử lại xem?”

Erik gật đầu, anh nhìn vào thứ đó. Một lần nữa Erik lại hít sâu vào và bắt đầu di chuyển. Anh tưởng tượng lại, những kí ức mà Charles đã truyền qua cho anh. Erik nhớ và anh di chuyển. Nó đã quay! Cái thứ nặng hàng tấn sắt đó đang quay về phía anh. Erik bắt đầu cười lên và dường như cũng có tiếng cười của Charles nữa! Khi quay xong được rồi, Erik thở hổn hển anh nhìn qua Charles và cười

“Tôi làm được rồi!”
“Tôi biết điều đó mà Erik!”

Erik cười nhẹ lại “Bây giờ cậu nghĩ nó như thế nào?”

Charles gật đầu “Nó chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả!” Rồi cậu uýnh tay anh

“Cả cậu cũng vậy!”

“Cảm ơn!” Erik vui vẻ nói.

~*~

Lần thứ năm thì là Erik nói và Charles nhắc lại.

Tại phòng khách,

“Em chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, người yêu!” Erik bất chợt nói ra.

Raven nghiêng đầu “Cái gì?”

“Anh xin lỗi chỉ là một ý nghĩ thoáng qua thôi” Anh đưa tay nắn đầu.

“À không sao chỉ là…” Raven cười nhẹ

Erik bắt đầu chú ý đến cô “Chỉ là gì?”

“Charles từng nói câu đó!” Cô ngồi xuống cạnh Erik

“Ừm anh biết! Cậu ấy nói với anh mà!”

Raven ngạc nhiên “Vậy hả?!”

“Có chuyện gì sao?” Anh ngạc nhiên

“Và anh không đổ vì điều đó!” Cô cười

“Đổ gì?” Chuyện bắt đầu khó hiểu hơn

Raven ngã người ra sau ghế “Erik, anh không biết đấy thôi.” cô thở dài “Đó là câu mà Charles hay dùng để cua gái đấy!”

“HẢ?!” Erik ngạc nhiên mạnh

Raven đứng dậy đi về phía cửa “Đừng lo Erik, Charles đang thích anh đấy mà thôi!” trước khi đi khỏi phòng, cô quay lại “Nếu anh không tin, anh có thể tự hỏi anh ấy!” cô nói một cách mỉa mai trước khi biến mất.

~~~

Tối đó,

Erik đứng trước cửa phòng làm việc của cậu

“Charles tôi vào nhé?”

“Ừ vào đi!” Tiếng nói bên trong vọng ra

Erik bước vào phòng trên tay anh giấu một vật.

Charles đi tới anh “Có chuyện gì vậy?”

Erik cười anh đưa vật đó ra “Chơi cờ không?”

“Ừ”

~~~

“Chiếu tướng!” Charles cười

“Hừ, cậu lại đi trước tôi một bước rồi!Có chắc là cậu không ăn gian không

đó!”

“Hà, bây giờ tôi cảm thấy tuyệt lắm không thể nói được!” Cậu ngã người ra sau để thả lỏng cơ thể.

Erik cười rồi lắc đầu “Cậu chưa bao giờ nhìn tuyệt hơn cả, người yêu!”

Charles nhướn lông mày khi nghe câu đó “Này!”

“Hửm?” Erik nhìn cậu

“Đừng có mà {Hửm}, cậu vừa nói gì đó?”

“Thì tôi nói câu mà cậu hay nói đấy!” Erik cười nhẹ

Charles dường như đơ ra một tí “Cậu chưa bao giờ nhìn tuyệt hơn cả, người yêu?”

“Có chuyện gì sao?” Anh hỏi

“Không” Charles lắc đầu “Chắc cậu không hiểu nó đâu?”

“Ai nói là không?” Erik xếp lại bàn cờ

“Thật sao?” Charles nói móc “Cậu hiểu gì?”

“Cậu khen tôi?”

Charles cười “Sai!”

“Ưm vậy…” Erik vẫn chú ý vào bàn cờ “cậu nịnh tôi?”

“Thật chứ!?” Charles cười to

“Nếu vậy thì…” Erik ngưng lại “Cậu thích tôi?” Trên tay anh vẫn còn cầm quân vua của Charles

Charles bỗng ngưng lại, cậu không hề cười hay nói gì hết mà thay vào đó là cậu nhìn vào anh.

“Sao? Tôi đoán đúng chứ?” Erik cười gian

“Cũng trễ rồi tôi nên về thôi!” Charles đứng dậy

Erik đi theo “Đừng đánh lạc hướng nữa Charles! Chấp nhận đi!”

“Tôi không hiểu cậu nói gì?” cậu mở cửa

Erik liền dùng tay đóng cửa lại và đẩy cậu vào tường “Cậu biết không Charles? Tôi cũng có cảm giác như vậy đấy!” Nói xong Erik hôn lấy môi của Charles nồng nàn. Cậu không kịp phản khán gì.

Nụ hôn khá đột ngột và kéo dài mang một cảm giác mạnh mẽ hơn bao giờ. Erik hưởng thụ nó và anh biết Charles cũng vậy!

Tới khi Erik thả ra, mặt của Charles đỏ lên như một quả cà.

“Charles…mặt em” Rồi anh phì cười

“Đừng có cười chứ!” Cậu la anh

“Anh xin lỗi chỉ là…mặt em nó đỏ hết cả lên” Erik nói dịu dàng

Họ im lặng một lúc cho tới khi

“Vậy là anh cũng…”

“Sao không?”

“Em tưởng anh là-”

“Thẳng à? Không anh cũng như em thôi!”

“Vậy chúng ta…”

“Nếu em muốn.”

Và rồi họ hon nhau.

~*~

Lần thứ sáu là trước trận chiến với Shaw

Tất cả mọi đều lên máy bay để đi chiến đấu với Shaw.

“Mọi người cài dây an toàn hết chưa?” Charles nói

“RỒI!” họ cùng đồng thanh trả lời

“Đợi… đợi tí giáo sư… em không cài…dây được!”

“Haizz, Banshee anh đã nói rồi đừng…gọi…anh là giáo sư” Charles vừa nói

vừa cài cho cậu “Nghe già lắm! Xong rồi đó”

“Cảm ơn anh!” cậu trai trẻ cười.

“Rồi đấy chuẩn bị thôi Hank!”

“À vâng!” Hank bắt đầu khởi động các nút bấm.

Charles chạy nhanh về chỗ mình, bên cạnh Erik. Cậu nhanh tay cài dây an toàn vào. Song, cậu nhìn qua Eik và thấy anh đang khó chịu.

Charles nắm lấy tay anh “Không sao đâu, Erik” cười hiền dịu “Có em ở đây rồi”

Dù được an ủi nhưng Erik vẫn trông như bị gò bó.

“Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, người yêu!”

Anh ngẩng ra một tí “…Ừm” rồi cười

Và họ cất cánh.

~*~

Lần thứ bảy là ở bãi biển Cube ấy.

“Ahhhhhhhhhhhhhhhh!!!!!!!!!!!!!”

Tiếng hét vang vọng lên giữa tiếng súng và tên lửa. Nó kéo dài dường như để lấy sự chú ý của mọi người xung quanh. Và rồi…Dừng lại.

Vì sao? Vì anh đã đến bên cậu. Phải, nó là tiếng hét của Charles. Cậu đã bị trúng đạn nhưng Erik đã nhanh chóng đến đó và lấy nó ra.

“Charles?” Erik nhìn cậu đau khổ “Cô, cô đã làm việc này!” Anh dùng khả năng để bóp cổ Moria.

“Không, Erik.” Anh quay lại nhìn cậu “Anh đã làm điều này”

“Anh không muốn như thế này xảy ra, Charles” Giọng Erik đầy hối tiếc

“Anh muốn em ở bên cạnh anh. Chúng ta là gia đình, em và anh. Tất cả mọi người, đều ở bên và bảo vệ cho nhau. Chúng ta đều muốn cùng một thứ…”

“Ha…” Charles cười nhẹ “Em xin lỗi nhưng ta không thế”

Erik nhìn vào cậu. Người con trai đã làm thay đổi anh. Anh yêu cậu bằng cả trái tim nhưng cậu lại từ chối nó.

“…Anh chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả, tình yêu…”

Những lời lẽ đó cứ như là một câu tạm biệt mà Charles tặng anh. Erik cuối xuống hôn lên trán cậu rồi anh buông cậu ra.

Câu nói ấy chắc sẽ mãi in sâu trong kí ức của anh. Anh biết rằng nếu mình bước đi, bỏ lại cậu ở đó thì mọi thứ sẽ tan vỡ hết. Những câu chuyện giữa anh và cậu sẽ biến mất. Những nụ hôn nho nhỏ cậu dành để động viên anh sẽ không còn nữa. Và cả câu nói ấy…

Charles, tình yêu của anh. Erik nắm lấy tay của Azezal rồi nhìn lại cậu một lần cuối,

“Em chưa bao giờ nhìn đẹp hơn cả,…tình yêu”

Rồi biến mất.

~~End~~ 

Sketches and Smiles

Sketches and Smiles

Tác giả: croftingthroughtombs (đã xin permission)

Người dịch: Alice Nguyễn (akak Frosty)

Couple: Steve x Bucky

Thể loại:AU-High school, nice,…

Summary: Bucky là thành viên của clb Boxing-Steve vẽ cậu từ xa. Bucky học tệ môn Pháp- Steve chỉ cậu. Bucky thích Steve-Steve thích Bucky.

link gốc, mọi người tới trang like cho tác giả nhé!: http://archiveofourown.org/works/3890497

Đôi lời muốn nói: chúc mọi người đọc vui vẻ! Sorry nếu ta dịch khá tệ, xin đừng trách  =P

1

~~~*~~~

Steve đang tìm hiểu về các loại bảng thông báo, quảng cáo trên hành lang. Phải nói rằng là nó có khá nhiều tờ rơi về các môn học ngoại khóa nhưng dường như không có các nào có thể kiến anh hứng thú. Có câu lạc bộ cờ vua (IQ không đủ cho trò đó), câu lạc bộ kịch (không hẳn tự tin cho việc đó), và câu lạc bộ boxing. Steve thậm chí còn không thể liệt kê hết những lý do mà chỉ ra là anh không có khả năng làm điều đó. Anh không hẳn là thuộc loại người thích vận động cơ thể.

Không, Steve khá nhỏ con, ngầy, và nhìn rất ốm yếu. Anh có đeo kính và bị mọi người mô tả như thể loại trộn lẫn giữa hipster và nerd. Chắc chắn không phải là loại người mà có thể đánh thắng người khác trong một trận đấu boxing. Họ sẽ bẻ anh như bẻ một cành cây nhỏ.

Suy nghĩ của Steve đã bị gián đoạn khi một cô gái với mái tóc đỏ nhỏ hơn anh đi đến và đứng cạnh.

“Có điều gì thú vị không?” Cô gái hỏi.

“Thực sự… không” Steve trả lời.

“Khá tệ ấy nhỉ?” cô quay lại đối mặt với anh, “Nhân tiện, tôi là Natasha.”

” Steve,” anh đưa ra bắt tay cô. Cô đã lắc nó.

Cô mỉm cười ngọt ngào với anh và sau đó quay gót bỏ đi.

“Hân hạnh được gặp anh , Steve,” cô gọi qua vai cô.

Steve mỉm cười với chính mình. Anh không hẳn là một trong những người nổi tiếng, do đó, khi có ai thực sự vui vẻ khi nói chuyện với anh nó có cảm giác như được ban phúc từ thiên đường vậy.

Anh chuyển sự chú ý của mình trở lại bảng thông báo và nhìn một lần nữa vào câu lạc bộ boxing. Họ gặp mặt vào buổi sáng thứ ba lúc nghỉ giữa giờ (hôm nay, Steve nghĩ thế) và nó có chỗ trống cho học sinh viết tên của họ lên để đăng ký. Chỉ có ba tên. Không phải là câu lạc bộ nổi tiếng nhất nhỉ, Steve nghĩ.

Anh đọc thầm tên của họ: Michael Johnson, Dean Watson, và James Barnes.

Steve chưa bao giờ gặp những người này, nhưng anh nhận ra tên của họ và hình như chúng nằm ở trong các lớp học của mình. Michael và Dean đang ở trong lớp học toán của mình, và James là trong lớp tiếng Pháp của mình.

Anh nhớ là James tốt hơn so với những người khác. Anh nhớ rằng cậu ấy không giỏi lắm về tiếng Pháp, và cậu thường ‘quên’ làm bài tập về nhà của mình. Steve nghĩ rằng anh chả thà bị làm phiền vì mớ bài tập ấy của cậu ta hơn là để cậu quên về nó. (thật tình chả hiểu câu này dịch sao nữa T^T nó ra vậy đấy)

Steve cũng nhớ cậu là một trong những người hấp dẫn nhất anh đã nhìn thấy.

Nhưng James là một trong những chàng trai nổi tiếng. Và Steve thì không. Chỉ cần cố gắng để nói chuyện với James thì sẽ có kết quả là bị những tên khác chế nhạo liền. Steve đã quyết định là không nên làm như thế nữa. Anh không muốn gặp bất kỳ rắc rối nào cả.

Suy nghĩ của anh lại bị gián đoạn một lần nữa, nhưng lần này bằng tiếng chuông trường, nó báo hiệu rằng bây giờ đã tới tiết đầu của anh. Đối với Steve, đó là tiết Tiếng Anh. Không phải là tiết học yêu thích, nhưng anh cũng không quan tâm mấy.

Lớp học yêu thích của anh là mĩ thuật. Thực ra thì, anh có một niềm đam mê lớn với nó. Anh đã dành một phần lớn thời gian rảnh rỗi của mình để vẽ nhiều thứ. Anh xem đó như là tài năng duy nhất của mình. Anh phác thảo bất cứ điều gì anh có thể, từ những người xa lạ tới những cái cây trong công viên. Các ngăn kéo trong phòng ngủ của Steve đều chứa đầy đủ các quyển sổ phác thảo, đã được đóng gói với các bản vẽ và hình mẫu.

Anh đã vẽ bạn của anh vài lần. Anh còn vẽ một số giáo viên của mình nữa (giáo viên khoa học của anh là một người rất giỏi về lĩnh vực  nghiên cứu, dựa trên khuôn mặt đầy sẹo của ông. Ông ta đã phục vụ trong quân đội trước khi trở thành một giáo viên).

Anh đã vẽ James Barnes một lần.

Tiết tiếng anh thường trôi qua rất chậm và chán, kế tiếp là toán mà nó còn tệ hơn nữa, quá khó để Steve có thể tập trung được. Anh đã phải đối phó với Michael và Dean trò chuyện ồn ào kéo dài hơn hoặc ít hơn toàn bộ các bài học, thậm chí còn có khi các giáo viên nói chuyện riêng trong lớp học nữa.

Nó cuối cùng đã phá hoại buổi sáng, và, kể từ khi Steve không có gì tốt hơn để làm với bản thân mình, anh quyết định tìm hiểu về câu lạc bộ boxing. Nó ở phòng tập thể dục, có nghĩa là anh có thể ngồi trên khán đài và xem, hy vọng không có ai chú ý đến mình. Anh cũng hy vọng rằng anh sẽ không phải là người duy nhất ở đó.

Cuối cùng anh cũng đã đến được phòng tập, quyển phác thảo dưới cánh tay của mình, anh đã rất nhẹ nhõm khi phát hiện ra rằng có một vài người khác ngồi trên khán đài. Chủ yếu là những cô gái muốn có được một cái nhìn từ các chàng trai ‘cứng rắn’. Anh bước đến cuối hàng dưới cùng, ngồi, và mở ra quyển phác thảo của mình.

Như tờ rơi nói, chỉ có ba người tham gia vào CLB boxing . Và người duy nhất mà dường như thấy nghiêm túc là James Barnes.

“Thôi nào, mọi người! Có phải chúng ta sẽ làm được điều này hay sao!?” Cậu hét vào mặt người khác, Michael và Dean.

Họ có thể không nghe thấy cậu, hoặc không quan tâm đến cậu.

“Hey, Mickey!” Cậu hét lên một lần nữa, “Đi qua đây coi! Trừ khi cậu không nghĩ rằng cậu có thể đánh bại được tôi.”

Một nụ cười tự mãn được trang trí trên môi của James. Sự tự tin thực tế nhỏ giọt từ cậu ấy. Steve có thể nói rằng cậu rất mạnh mẽ. Áo sơ mi của cậu đủ chặt để lộ cơ bụng và cánh tay của mình trông cũng rất mạnh mẽ.

Cậu ấy hoàn hảo ….

… để vẽ, Steve buộc phải thêm nó vào suy nghĩ của mình. Anh đã không có cơ hội. Sau tất cả, anh là khá chắc chắn rằng James là thẳng.

Mickey cuối cùng cũng đã chấp nhận sự thách thức chiến đấu với James.

“Dĩ nhiên tôi có thể đánh bại cậu, Barnes. Tôi trông giống như một cô gái với cậu à?” Mickey nói với James.

Ah, thật là một tên con nít, Steve nghĩ.

“Nah, nhưng nhìn thấy cánh tay nhỏ của anh, tôi có thể nói rằng mình có lợi thế ấy” James trả lời, với những gì mà Steve nghĩ là bạn của cậu.

Họ đã im lặng không lâu trước khi cú đấm của Mickey bay thẳng trực tiếp vào mặt James, nhưng James đã kịp thời né tránh.

“Thôi nào, cậu bé. Chắc chắn cậu có thể làm tốt hơn mà?” James cười.

Cú đấm khác lại được đưa ra. Nó đã trượt một lần nữa. Lần này, James trả đũa. Một trong những nắm đấm của cậu gặp mũi Mickey, và, trong nhanh chóng, cái còn lại đâm thẳng vào bụng của hắn. Hắn ta ngã xuống sàn nhà với một tiếng rên. Dean đang ngồi gần họ vào thời điểm này, và anh gần như khóc vì cười khi thấy bạn mình bị đánh.

Steve đã xem toàn bộ điều, và không hiểu thế nào sự man rợ này đối với người khác lại là giải trí cho được. Anh trở về bản phác họa của mình. Anh đã vẽ James, lần thứ hai. Nó chỉ là một bản phác họa khá cơ bản, không có nhiều chi tiết đẹp. Nhưng nếu bạn nhìn vào nó, bạn có thể dễ dàng biết đó là ai.

Mickey đứng lên bằng đôi chân của mình với một cơn giận rùng rợn sau một vài phút.

“Cái gì có thể nói rằng anh sẽ đánh thắng tôi?” James hỏi, chứ không phải thích thú bởi chiến thắng của riêng mình.

“Ừ, tất cả,” Mickey trả lời, quay đi để đối mặt với Dean, người vẫn còn cười một chút dưới hơi thở của mình.

Một cái gì đó đập vào mắt hắn. Đó là Steve. Và Steve đang nhìn theo hướng của mình, không phải trực tiếp vào hắn, vì vậy anh đã không nhận thấy cái nhìn tức giận leo lên mặt của Mickey.

“Hey, Mày đang nhìn cái gì đó?” Mickey mắng anh.

“… Cái Gì?” Steve trả lời, hoàn toàn bối rối.

Mickey đang bước về phía anh. Steve trở nên sợ hãi, nhưng cũng kỳ quặc tự tin, do đó, anh đóng quyển phác thảo của mình và đứng lên để đối mặt với tên ấy.

“Tao nói, mày đang nhìn cái gì hả, fag!?” Mickey lặp lại

“Tôi đã không nhìn anh gì cả, nếu đó là điều anh đang lo lắng.” Steve hối hận vì những gì mà anh đã nói

“Ooh, chúng ta có một tên ‘thần đồng’ ở đây nè.”

“Có lẽ nó đúng đấy!.” Steve không thể ngăn mình lại.

“Oh thật sao? Vậy, chúng ta hãy xem coi mày còn thông minh sau chuyện này không nhé.”

Và với điều đó, Mickey giơ nắm đấm và đấm thẳng vào mặt Steve, ngay lập tức khiến anh gã và gửi quyển phác thảo của mình bay qua sàn phòng tập thể dục. Không ai nhận ra, hoặc có lẽ không có ai quan tâm. Steve không có thời gian để suy nghĩ về điều đó ngay bây giờ. Anh đứng lên bằng đôi chân của mình, chỉ để bị tặng cú đấm khác. Anh lại ngã, một lần nữa. Nhưng điều này vẫn không ngăn cản được hắn ta.

“Đó là điều tốt nhất anh có à? Tôi có thể làm điều này cả ngày,” anh vặn lại.

Khuôn mặt của Mickey đã bị chi phối bởi một biểu hiện của cơn giận dữ nóng trắng. Hắn giơ nắm đấm của mình lần thứ ba, cũng giống như những lần trước hắn nhắm thẳng vào mặt Steve, bỗng nắm tay của hắn đã túm lấy bởi James.

“Hey, để cậu ta một mình đi” James nói với hắn.

“Tránh ra, Barnes, điều này là không có liên can gì tới mày,” Mickey tranh cãi.

James đã không hài lòng với điều này, vì vậy cậu kéo Mickey ra khỏi Steve và đấm vào mặt hắn ở xương hàm, khiến hắn rú lên trong đau đớn và ngã xuống.

“Cút đi, Johnson, nếu mày biết điều gì là tốt cho mày.”

Steve mắt mở to ngạc nhiên. Không một ai đã từng đứng lên cho anh như vậy trước đây. Vâng, không có ai đứng lên cho anh, bao giờ hết. Những kẻ bắt nạt thường chọn anh, anh là một mục tiêu dễ dàng, anh đã bị đánh nhừ tử, nhưng không một linh hồn nào nói gì về nó.

“Xin lỗi về điều đó nhé, bé”, James xin lỗi.

“Đừng để đổ mồ hôi vì nó,” Steve trả lời, cố gắng để có sự khả quan sau tình hình.

James phát hiện các quyển phác thảo nằm dài ra trên sàn. Cậu quay lại với Steve.

“Đó là của cậu?” James hỏi khi cậu cúi xuống nhặt nó lên. Cậu giơ nó về phía Steve.

“Uh, yeah. Cảm ơn,” Steve nói với sự đánh giá cao, lấy cuốn sổ từ tay James .

“Không có chi”

James mỉm cười một cách hoàn hảo, nụ cười chân thành mà từ lâu đã nắm lấy sự chú ý của Steve. Đây là nụ cười mà Steve vẫn chưa thể phác thảo ra được. Không có gì là khó khăn khi bạn đã cố gắng, anh có thể không hoàn toàn có được nó ngay. Anh sẽ tìm hiểu. Anh sẽ cố gắng vậy.

“Này, không phải là cậu học cùng trong lớp tiếng Pháp của tôi?” James hỏi.

“Uh, tôi nghĩ vậy.” Steve biết điều đó chứ.

“Steve, phải không?”

“Ừ.”

“Tuyệt”, James mỉm cười một lần nữa, nhưng lần này là một nụ cười khác, “Nghe này, nếu anh chàng đó có mang đến cho cậu bất kỳ rắc rối nào, cậu cứ cho tớ biết, được không?”

“Có thể” Steve mỉm cười trở lại.

“Tớ James.” Steve biết. “Nhưng mọi người gọi tớ là Bucky.”

“Bucky?” James cười, “Yeah, lợi ích có cái tên giữa kì lạ ấy. Họ tên của tớ James Buchanan Barnes.”

Tiếng chuông trường reo.

“Gặp lại cậu xung quanh nhé, Stevie!” James gọi khi rời phòng tập thể dục.

Steve vẫn bình thường và hoàn toàn không tin vào mắt mình. Anh đã mơ ước rằng một ngày nào đó có thể nói chuyện với James – không – Bucky Barnes. Anh đã phải đối mặt với chuyện đó, anh đã phải lòng, và nó khá lớn ấy. Nhưng anh vẫn không có cơ hội.

~~~

Ngày hôm nay kết thúc khá nhanh chóng. Steve về nhà ngay lập tức, nhà của riêng mình, như thường lệ. Những người anh thích không sống gần anh nên quãng đường về nhà thực sự rất cô đơn.

Anh trở về nhà trước mẹ anh. Bà chưa hoàn thành xong ca trực của mình, vì vậy bà sẽ không được về nhà trong một vài giờ nữa. Steve quyết định rằng anh sẽ dành thời gian ấy để hoàn thành bản vẽ của mình, cố gắng hoàn thiện nụ cười của Bucky. Nhưng cả ngày đã làm anh mệt mỏi, vì vậy anh chỉ có thể có xem qua lại một số bản phác thảo đơn giản trước khi anh ngủ thiếp đi.

Anh không có mơ. Anh không có đủ thời gian lâu cho điều đó.

Anh bị đánh thức bởi bàn tay của mẹ mình trên vai anh, nhẹ nhàng lắc mạnh để đánh thức anh khỏi giấc ngủ của mình.

“Hi, con yêu,” giọng nói bà dịu dàng, “Con đã có một ngày tốt lành không?”

“Nó cũng thường, con đoán thế,” Steve trả lời, nửa dối, nửa thật, và cố gắng để che vết bầm trên má anh.

“Ai đó?” Bà chỉ vào bản thảo vẽ Bucky của Steve.

“Oh, uh, cậu ấy là một người bạn …”.

Lời nói của anh có hơi do dự. Một phần trong anh hy vọng rằng một ngày nào đó Bucky sẽ nhiều hơn thế. Một giấc mơ vô vọng.

“Thôi nào, tới giờ đi ngủ rồi, họa sĩ nhỏ của mẹ.”

Ngày hôm sau, buổi trưa không thể đến đủ nhanh. Steve đói một cách kì cục nhưng anh lại đã trễ giờ, vì vậy anh đã không có thời gian để có bữa ăn sáng.

Mẹ anh đã đóng gói bữa trưa của mình cho anh, cứ như là anh bị dị ứng quá nhiều nên sợ rằng nhà trường không thể giúp đỡ được cho sức khỏe của anh. Nó là dễ dàng hơn cho mẹ của mình để chỉ làm điều đó.

Steve không thể nhìn thấy bạn bè của mình trong phòng ăn, vì vậy anh đã tìm một bàng trống và ngồi một mình. Họ chắc đang bận, anh thầm nghĩ.

Mọi người bắt đầu tràn vào trong phòng. Nhưng thật không may, hai người đầu tiên bước vào là hai người cuối cùng mà anh muốn thấy . Mickey và Dean. Steve cố che khuôn mặt của mình sau bàn tay và cầu nguyện với vị thần nào đó sẽ lắng nghe rằng họ sẽ không nhận ra anh ngay. Dean đã nhận ra và may thay Mickey không. Và Dean quyết định rằng nó sẽ là tốt nhất không nên nói gì với người bạn của mình sau khi nhìn thấy những gì Bucky đã làm ngày hôm trước. Steve đã vô cùng biết ơn. Anh vẫn nuôi một vết bầm trên má, nhưng nó sẽ tồi tệ hơn nếu Bucky đã không can thiệp.

“Hey, Steve!” Một giọng nói đột nhiên gọi từ phía sau. Anh quay lại và thấy Natasha. Một nụ cười nhỏ hiện lên trên khuôn mặt anh.

“Tới đây ngồi đi!” Cô ấy nói.

Steve thậm chí không dừng lại để suy nghĩ về lời mời. Anh nắm lấy những gì còn lại của bữa ăn trưa của mình và đứng dậy khỏi chỗ ngồi của. Natasha không có một mình, cô đang ngồi với một cậu bé nào đó, Steve không thể nhận ra.

“Steve, đây là Clint. Clint, Steve,” cô nói, giới thiệu hai người với nhau

“Rất vui được gặp cậu,” Clint nói với một nụ cười ấm áp.

“Tớ cũng vậy,” Steve trả lời.

Họ không có nói chuyện nhiều sau đó. Chỉ một vài sự giới thiều về buổi trưa của họ thôi.

Đột nhiên, một cái gì đó bắt gặp vào ánh mắt của Natasha khiến cho cô đứng dậy và hét lên.

“BARNES! Đi qua đây coi, cái tên kia!!”

Tai của Steve vểnh lên khi nghe đến tên của Bucky.

“Romanov! Cậu sao rồi?” Bucky hét lại khi anh đi qua.

Họ ôm nhau và Bucky ngồi xuống đối diện Natasha, và bên cạnh Steve.

“Xin chào, Stevie, khuôn mặt của cậu sao rồi?” cậu hỏi, thật sự quan tâm.

“Không quá xấu. Chỉ bị thương nhẹ,” Steve trả lời.

Bucky vui vẻ giơ một cái thumb up cùng với nụ cười rạng rỡ.

Cuộc đối thoại và tiếng cười tăng lên nhờ có sự góp mặt của Bucky Barnes. Họ nói chuyện khá lớn, nhưng Steve vẫn cố giữ cho im lặng (trật tự ấy mà). Anh chăm chú lắng nghe những gì người khác đã nói. Đặc biệt là những gì mà Bucky nói. Những từ ngữ phát ra từ miệng của cậu mang theo cái chất giọng Brooklynkhiến cho nó rất dễ dàng trôi vào tai Steve một cách hoàn hảo. Steve đã cẩn thận để tránh không nhìn chằm chằm vào cậu.

“À, tụi tớ nên đi thôi. Tony muốn cho chúng ta thấy một cái gì đó ấy”, Natasha cho biết, nghe có vẻ không được hài lòng.

“Được rồi, hẹn gặp lại, Nat,” Bucky gọi sau khi cô bước đi, Clint theo sau cô, “khi khác nhé, Clint.”

Điều này có nghĩa là tại bàn chỉ còn lại Steve và Bucky. Một mình. Và anh đã có một câu hỏi khiến anh rất khó chịu. Dù vậy anh vẫn nói ra

“Uh, vậy là cậu và Nat là….’cái gì đó’ hả?”

“Cái gì? Ồ, không. Không. Cô ấy uh … cô ấy không phải kiểu của tớ.” Bucky trả lời vội vã, “Cậu có ai…?”

“Nah. Chưa tìm thấy,” Steve nói dối.

“Tệ nhỉ”

Đã có một vài phút chìm trong im lặng.

“Hey, cậu khá giỏi ở Pháp, phải không?” Bucky hỏi Steve.

“Tớ đoán vậy,” Steve trả lời, cố tỏ ra khiêm tốn.

“Vâng, tớ đã tự hỏi – nếu nó không gây quá nhiều rắc rối?. Liệu cậu có thể giúp tớ ôn không, tớ thật sự không có giỏi về việc đó, nhưng với một chút giúp đỡ tớ chắc có thể làm tốt hơn”

“Ừa, rất sẵn lòng. Cậu có thể tới chỗ tới nếu cậu muốn?”

“Yeah, nghe tuyệt đấy.”

Steve đợi sốt ruột cho ngày hôm nay kết thúc. Anh không thích lớp học nghệ thuật nhiều như anh nên làm, nhưng làm thế nào anh có thể vui mừng khi anh đang rất phấn khởi? Ngay cả khi Bucky không quan tâm đến anh như cách anh quan tâm đến cậu, anh vẫn còn khá chắc chắn anh đã có được một người bạn tốt. Và đó là một điều khó xảy ra đối với Steve Rogers.

Và cuối cùng tiếng chuông cũng đã reng báo hiệu rằng đã hết giờ học, Steve dường như nhảy cẳng lên vui mừng bước ra khỏi lớp. Anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc từ tủ của anh, nhanh tay đẩy hết cuốn sách của mình vào cặp sách, vàđi đến đứng trước cổng trường để chờ đợi, cứ như rằng Bucky đã ra lệnh cho anh như vậy.

Anh nhìn người khác vượt qua, cùng nhau bước về nhà, cười và nói chuyện với bạn bè của họ. Anh đã luôn luôn ghen tị với những người có bạn đồng hành trên đường về nhà. Nhưng bây giờ thì không như thế nữa. Bây giờ Steve là một trong số họ, thậm chí chuyện đó chỉ xảy ra duy nhất tối nay.

Đột nhiên, anh cảm thấy một bàn tay mềm mại đặt trên vai và một giọng nói từ phía sau”boo!”. Anh giật mình liền quay đầu lại để xem ai làm và anh đã bị sốc. Đó là Bucky.

“Heya, Steve,” cậu nói vui vẻ.

“Chào, Bucky,” Steve trả lời, thậm chí còn hơn cả vui vẻ.

Hai người cùng đi về nhà Steve. Họ vừa đi vừa nói chuyện và cười đùa và Steve cảm thấy trái tim mình tràn ngập hạnh phúc. Anh không chắc đó là tình cảm giữa bạn bè hay là tình cảm giữa những ngưởi yêu nhau. Dù bằng cách nào, anh cũng thích cảm giác ấy. Nó làm anh hạnh phúc.

“Well, đây là nhà của tớ,” Steve nói, chỉ về phía cửa trước.

Ông sống trong nhỏ-ish tòa nhà chung cư đó là năm tầng. Đó là thích hợp cho Steve và mẹ của mình, vì nó đã được chỉ là hai trong số họ sống trong căn hộ của họ. Có những người thuê nhà trong căn hộ khác, nhưng Steve đã không thực sự biết họ rất tốt.

Steve dẫn Bucky lên cầu thang và vào cánh cửa căn hộ đầu tiên bên trái. Anh mở khoá cửa và ra hiệu cho Bucky để đi vào bên trong.

“Mẹ tớ không có mặt ở nhà bây giờ nên chúng ta sẽ có thêm không gian riêng”, Steve thông báo với cậu.

“Được rồi, cúng học tiếng Pháp nào!” Bucky trả lời nhiệt tình.

Họ đã nghiên cứu trong một thời gian, với nhiều sai lầm từ Bucky dẫn sang nụ cười của Steve. Đôi mắt của anh cười đến khi chảy nước, nhưng Bucky vẫn không ngừng mắc phải lỗi chính tả. Steve đã không chắc chắn những việc mà cậu đã làm, hay những điều mà cậu đã nói khiến cho Steve cười . Dù bằng cách nào thì, lâu rồi Steve mới có được một khoảng thời gian vui như thế này.

“Je suis ananas un,” Bucky nói với một vẻ tự tin và một nụ cười táo tợn.

“Cậu là một quả dứa? Thật à?” Steve hỏi, cố gắng không cười khúc khích.

“Vâng, tất nhiên rồi, Stevie. Không phải là nó quá rõ ràng sao?”

“Nah, Buck. Ghét phải nói rằng là… nó không phải.”

“Được rồi, chúng ta hãy thử thứ khác vậy,” Bucky đề nghị, “Cậu nói cái gì đó trong tiếng Pháp, và tớ sẽ dịch.”

“Được rồi. Uh, il fait beau aujourd’hui?”

“Aww đó dễ dàng, thời tiết hôm nay khá đẹp. Cho tớ cái nào khó khăn hơn coi, Stevie.”

“Je voudrais un morceau de gateau s’il vous plait”.

“Vui lòng cho tôi một cái bánh.”

“Cậu không cần phải dạy nữa. Cậu nói tự nhiên rồi đấy!”

“Cậu quá tốt bụng, Stevie,” Bucky đứng dậy và giả vờ cúi chào khán giả. Steve cười. “Hey, tớ đi lấy nước uống, cậu muốn gì không?”

“Không, cảm ơn, tớ không sao.”

Bucky bỗng nhiên thấy khát, cậu bước vào bếp để tìm cho mình một ly nước. Bucky ngâm nga một bài hát nhỏ để cho Steve biết mình đã vào nhưng anh lại không nghe thấy.

“Je t’aime”, Steve thì thầm, nhỏ đến nỗi anh nghĩ rằng sẽ không ai có thể nghe được.

Nhưng anh đã lầm.

“Cái gì vậy?” Bucky hỏi từ bên trong nhà bếp.

Steve giật mình, anh bắt đầu đỏ mặt và dần dần căng thẳng. Anh hi vọng rằng Bucky không biết, không hiểu được và tốt nhất là cậu ấy không nghe rõ được những gì mà mình vừa nói

“Không có gì,” Anh vội vã trả lời. Mong sao cậu ấy bỏ đi

“Cậu biết tớ không ngu ngốc, phải không Steve?”

Xin đừng hỏi mà.

“Và tớ bắt đầu hiểu nhiều về tiếng Pháp rồi đấy!.”

Oh, trời ơi, đừng.

Bucky trở lại phòng khách và ngồi xuống bên cạnh Steve trên ghế sofa.

“Stevie, cậu có thể cho tớ biết mọi thứ mà. Chúng ta là những người bạn tốt, phải không?”

“Vâng, tất nhiên chúng ta. Nó chỉ là … nó không quan trọng.”

“Stevie …”

“Nghiêm túc đấy, Buck. Nó thực sự không quan trọng.”

“Tu es thăn. Je t’aime aussi”.

“HẢ!?”

“Thôi nào, cậu giỏi hơn tớ mà, cậu phải biết tớ đang nói gì chứ.”

“Cậu không có ý đó đâu.”

“Oh, vậy hả? Và làm thế nào cậu biết?”

“Bởi vì cậu chỉ…không.”

“Steve, nhìn tớ.” Steve nhìn. “Tớ thề là tớ không có nói dối cậu. Tớ hiểu là…có thể chúng ta chưa có biết nhau nhiều đến thế. Nói chung là tớ đang thật lòng đấy, Stevie.”

“Tớ xin lỗi. Nhưng tớ thật sự…không”

Khuôn mặt của Bucky lộ ra vẻ biểu cảm khó nói, nhưng cậu không nhìn giận dữ. Cậu nhìn giống thất vọng hơn. Cậu ấy muốn làm Steve hiểu. Và cậu chỉ có thể nghĩ ra một cách để làm điều đó.

Cậu giữ lấy mặt Steve trong tay, tránh cẩn thận không đụng trúng các vết bầm trên má anh và cậu đặt môi mình lên của Steve. Mắt Steve mở to. Đây chắc chắn là điều cuối cùng có thể xảy ra. Và Steve khá chắc Bucky là *THẲNG*. Nhưng… cậu ấy không thể. Cậu ấy vừa hôn Steve xong.

“Tin tớ chưa?” Bucky hỏi, mỉm cười ngọt ngào.

Steve không nói nên lời. Anh không thể hình thành một phản ứng thống nhất. Anh hoàn toàn và đang rất là sốc

“Steve? Cậu không sao chứ?”

Steve vẫn không trả lời. Vâng, những con chữ dần bay đi mất. Anh trả lời cùng một cách như Bucky đã cố gắng thuyết phục anh ta.

Chỉ là lần này thì nụ hôn kéo dài lâu hơn, và người được hôn, hôn lại. Steve điều chỉnh vị trí của mình nên anh đã ngồi trực tiếp bên cạnh Bucky. Anh đặt tay mình vào sau đầu Bucky và kéo cậu lại gần hơn, sâu hơn (cái này là kiểu giống như phê hơn ấy XD ). Bucky thuận theo và kéo Steve lại gần người mình hơn. Đôi môi cùa họ cùng hòa vào sự đam mê chấy bỏng và ngọt ngào. (okay….cái này hơi quá :P)

Steve cuối cùng đã chấp nhận nó như một thực tế rằng Bucky không phải thẳng. Nó là khá rõ ràng vào thời điểm này. Và Bucky chấp nhận nó như một thực tế là nó là okay cho cậu thích cái tên nhỏ con thích vẽ mọi thứ mà cậu ta nhìn thấy.

Khi nụ hôn cuối cùng đã phá vỡ, Steve là người buông ra trước.

“Tớ tin cậu”, Anh nói ấm ấp.

“Cảm ơn chúa!” Bucky cười, “Tớ không nghĩ rằng mình có thể làm gì hơn để thuyết phục cậu.”

Cậu mỉm cười một nụ cười hoàn hảo mà đã khiến Steve động lòng. Và Steve cũng cười lại một nụ cười mà Bucky cũng nghĩ nó thật hoàn hảo.

~~~End~~~

*Note: “Je t’aime bien” = tớ thích cậu

“Vous êtes mignons. Je vous aime aussi” = cậu dễ thương lắm, tớ cũng rất thích cậu

Giáng sinh ở Oklahoma (Thor x Loki)

Giáng sinh ở Oklahoma (Thor x Loki)

Tác giả: LUDWIG

Couple: Thor x Loki

Thể loại: Bluff, cute, sweet,…

Summary: Đêm giáng sinh của Thỏ và Lô ấy mà

a0023cf51e658bc9985b8f2f98b1fd7d

~~~*~~~

Đêm Giáng Sinh và Thor phải ở lại công ty để làm việc tít tắp mãi tận Oklahoma trong khi Loki ở lại New York ăn mừng Giáng Sinh một mình (not really) .

“Được rồi mọi người !” Thor đứng lên, đúng đưa mẩu giấy nhớ vàng trên tay. “Tôi biết đây là đêm Giáng Sinh và mọi người đáng ra phải ở bên gia đình mình thay vì ngồi đây làm việc. Nhưng điều đó không có nghĩa là các bạn nên dán lên lưng tôi…” Thor ngưng lại một chút và nhìn lên mẩu giấy. “Screw you Mr. Odin !”

Thor cau mày, chán nản thả mình xuống ghế. “Nhân tiện mọi người có thể gọi tôi là Thor.”

“Chắc các con tôi đang vui lắm !” Một người phụ nữ trong phòng làm việc lên tiếng.

“Được rồi ! Tôi xin lỗi !” Thor đứng bật dậy, đi quanh phòng. “Nhưng ít ra sau khi xong việc mọi người có thể ở bên gia đình. Còn tôi sẽ về lại phòng trọ lạnh lẽo với cái giường sặc mùi nguy hiểm.” Thor ngưng lại và tiếp tục. “Và đến sáng mọi người sẽ được tận hưởng Buổi sáng Giáng Sinh… Còn tôi sẽ lại dán mông ở văn phòng sớm nhất có thể.”

Cả phòng im lặng.

“Tôi đang đùa ai cơ chứ !?” Thor đột nhiên thốt lên. “Ngày lễ này như shit ! Chúng ta phải ngồi trong văn phòng như shit ! Làm một công việc như shit !”

“Giờ nó giống Giáng Sinh hơn rồi đấy !” Natasha ngồi cạnh cười lớn.

“Mọi người biết gì chứ ?” Thor mở cửa văn phòng. “Về đi. Về bên gia đình đi. Giáng sinh mà.”

Mọi người đứng lên, rời văn phòng đầy háo hức. Họ có thể thưởng thức Giáng sinh bên gia đình.

“Cô không về sao ?” Thor nhận ra Nat vẫn ngồi lại.

“Ờm. Tôi không thể. Tôi phải đợi bữa tiệc ở tầng hai kết thúc đã. Well, tôi vừa ăn cắp miếng thịt xông khói to đùng của họ mà.” Nat nhún vai. “Hơn nữa tôi đâu thể để anh một mình được.”

Cô nàng tóc hung tiến lại gần và chân Thor như nhũn ra. Well, anh ta là một anh chàng nhút nhát trước phụ nữ mà.

Nat nắm lấy chiếc cà vạt của Thor và khẽ vuốt nó.

Ý nghĩ về Loki đang ở nhà một mình trong ngày lễ Giáng sinh hiện lên trong đầu Thor.
“Xin lỗi. Tôi không thể.” Anh nuốt nước bọt. “Và cô đang khiến chiếc cà vạt duy nhất của tôi dính mùi xông khói. Tuyệt.”

“Anh thật đáng yêu…” Nat hôn lên cổ Thor.

“Hey ! Hình như mình sexy hơn ở Oklahoma hay sao í ?” Thor kiếm một cái cớ để đẩy Nat ra.

“Với tôi thôi.” Nat vẫn không bỏ cuộc.

Thor ngược chín lắp bắp. “Không. Không. Không !”

“Có chuyện gì vậy ?” Nat bị đẩy mạnh ra xa.

“Tôi kết hôn rồi !”

“Tôi cũng vậy !”

“Nhưng tôi đang có một cuộc hôn nhân hạnh phúc !”

“Một cuộc hôn nhân hạnh phúc.” Nat lặp lại. Đầy mỉa mai.

“Một cuộc hôn nhân hạnh phúc ? Anh đùa hả ?”

“Phải.” Thor lui ra xa. “Cậu ấy rất tuyệt với. Xinh đẹp. Thông minh. Và ngọt ngào. Tôi thật sự yêu cậu ấy.” Thor đỏ mặt.

“Nếu anh thực sự yêu người đó đến vậy. Vậy tại sao anh lại ở đây, đón Giáng sinh cùng tôi ?”

~~~

Trong lúc đó, tại New York,

“Loki !” Ronan lại gần, vỗ nhẹ lên vai cậu. “Đừng buồn nữa. Vui lên đi. Đây là đêm Giáng sinh mà. ”

“Yeah, một đêm Giáng sinh không có tên ngốc đấy. Chả có gì to tát hết !” Loki làm một ngụm bia.

“Thôi nào ! Vui lên coi !” Ronan ngồi xuống bên cạnh, nhìn chăm chăm vào cốc bia uống dở của bản thân.

Mọi thứ chìm vào im lặng cho đến khi Ultron phá vỡ nó. “Tuyết kìa ! Tuyết kìa !”

“Lại đây !” Ronan đứng dậy, y cố kéo Loki ra chỗ cửa sổ.

“Đẹp ghê ha ?” Ultron reo hò, Giáng sinh đầu tiên của cậu ta mà.

“Yeah.” Loki tựa lên thành cửa sổ. “Ước gì Thor có thể ở đây…”

Bỗng, hai cánh tay choàng qua eo Loki và kéo cậu áp sát vào một khuôn ngực ấm áp, quen thuộc.

“Tên ngốc của em về rồi đây !”

“Thor !?” Loki ngạc nhiên đến độ câm nín, nước mắt cứ thế trào ra.

“Ây, đừng khóc chứ !” Thor gạt nước mắt đi.

“Tớ tưởng cậu bảo…” Ronan mở lời.

“Tớ sẽ không bị sa thải đâu. Yên tâm đi !” Thor mỉm cười. “Vì tớ bỏ việc rồi !”

“Tại sao ?” Loki ngước lên nhìn Thor.

“Well, sao anh nỡ lòng nào để “cô vợ bé nhỏ” của mình một mình đêm Giáng si…Ái ái ai.” Thor xoa xoa phần eo mới bị bấu xong. “Anh xin lỗi.”

“Merry Xmas !” Ultron cười to bà choàng tay ôm tất cả mọi người.

Và đó là quà cho Giáng sinh năm nay !

2 tiếng sau.

Thor đang ngồi nhìn vào chuyên mục tìm việc trên báo.

“Kế toán ? Nope.”

“Thư kí ? Hmm…Nope.”

“Vũ công ngực trần ? *le lén nhìn xuống ngực. *le khẽ khàng gật đầu.”

Loki đi ra từ phòng ngủ tiến vào nhà tắm. Thor vội gọi với theo.

“Loki ! Em yêu !”

“Gì ?”

“Hì. Từ bây giờ em là người duy nhất có thu nhập trong nhà và điều đó có nghĩa em là Trụ cột gia đình. Còn anh, khi em đi làm anh sẽ ở nhà. Anh là người giữ nhà !” Thor cười rạng rỡ.

Loki liếc một cái đầy khinh bỉ. Rút tiền trong túi ra.

“Đây là 20 đô. Sao mai, trong lúc tôi đang đi làm, anh không kiếm gì đó cho bản thân mình nhỉ ?” Nói xong một bước quay đi không trở lại.

“Yeah ! 20 đô dễ kiếm nhất từ trước đến giờ !”

THE END.